PHÁO HOA THẮP TRÊN ĐẦU DÂN ĐÓI

Sài Gòn sắp bắn pháo hoa liên tục 6 tuần. Mừng ngày “Thống nhất” – nhưng ánh sáng chói lòa trên trời có khỏa lấp được cái bụng đói của nhân dân không?

10.500 drone bay lên trời, ánh sáng rực rỡ như rắc kim cương giữa đêm đen. Nhưng ở dưới đất, có biết bao người phải thắt lưng buộc bụng, giật gấu vá vai, thở dài trong những căn trọ lụp xụp. Ở quê, người bệnh ngồi chờ từng toa thuốc vì bệnh viện thì xuống cấp, thiết bị y tế thì “đắp chiếu”, dự án dân sinh thì cỏ mọc cao đầu người, ruộng đất hoa hóa… Vậy mà tiền đâu ra mà bắn pháo hoa, tổ chức diễu hành, flyboard, thuyền hoa?

Lễ hội tưng bừng, ai hưởng ai vui? Cán bộ hay các vị tai to mặt lớn ngồi ghế danh dự thích thú ngắm pháo hoa… còn dân thì chen chúc dưới phố, bịt mũi vì khói bụi, ở những khu ổ chuột cách chừng vài cây số mà nghe tiếng pháo hoa giữa trời đêm như tiếng giễu cợt trên nỗi khốn khổ thường ngày của dân nghèo.

Có câu “ăn không ngon thì đừng đốt pháo”. Nhưng các quan ăn ngon, mặc đẹp rồi, nên muốn đốt pháo xem cho vui. Gọi là “xã hội hóa”, vận động doanh nghiệp cùng đóng góp, nhưng doanh nghiệp có thực sự muốn “góp vui” hay không khi mà nhà máy đang cắt giảm nhân sự, hàng loạt người lao động thất nghiệp… thì vui cho ai? VUI CHO QUAN !

Giữa cảnh đồng bằng ngập mặn, miền núi thiếu trường, thành phố ngập nước, dân bệnh mà không có giường nằm, thì bắn pháo hoa liên tục có phải là một kiểu xa xỉ bất lương?

Kỷ niệm 50 năm “thống nhất”, nhưng lòng dân chưa yên, cuộc sống còn bế tắc… thì đã thật sự thống nhất chưa??

Văn Ba