Hưng Yên hay “đặc khu an ninh”?

Lời khẳng định của Bộ trưởng Lương Tam Quang rằng Hưng Yên phải là nơi có “an ninh trật tự tốt nhất” nghe qua tưởng như một lời động viên đầu xuân. Nhưng dưới lăng kính châm biếm, đó giống một tuyên cáo lập “vương quốc đặc quyền” hơn là cam kết công bằng. Khi một địa phương được đặt lên bục cao nhất của an ninh, những nơi còn lại vô hình trung bị xếp xuống hạng hai.

Câu hỏi bật ra: nếu Hưng Yên là vùng an toàn tuyệt đối, thì Hà Nội và TP.HCM—những đầu tàu ngân sách—đang ở đâu trong thứ tự ưu tiên? Họ gánh áp lực dân số, tội phạm, hạ tầng; còn một tỉnh lẻ lại được dồn nguồn lực tinh nhuệ nhất. An ninh, trong cách sắp xếp này, bỗng mang dáng dấp của “đặc quyền quê nhà”.

Nghịch lý nằm ở chỗ: khẩu hiệu chống lợi ích nhóm vang dội, nhưng thực tế lại dựng lên “Pháo đài Hưng Yên” bất khả xâm phạm dưới cái bóng của Tô Lâm. Khi “lò” cháy khắp nơi còn “quê” thì mát rượi, niềm tin liên vùng sẽ rạn nứt. Một quốc gia mà an ninh vận hành theo bản đồ đồng hương sớm muộn cũng tự chia mình thành nhiều “vương quốc”—và cái giá phải trả không hề nhỏ.