Các cơ thủ Việt Nam rút khỏi giải đấu ở Hải Nam vì hình ảnh “đường lưỡi bò” – một hành động rõ ràng, dứt khoát, và nếu nói theo ngôn ngữ chính thống thì “đậm đà bản sắc yêu nước”. Cánh báo chí và truyền thông thì khỏi nói, báo víu vào sự kiện như một „siêu phẩm“ để khai thác, bài thì tung hô ca ngợi, bài thì không tiếc lời nâng tầm sự việc thành biểu tượng tinh thần dân tộc. Ấy thế nhưng chỉ vài giờ sau, toàn bộ không khí “sục sôi chủ quyền” ấy biến mất như chưa từng tồn tại. Bài viết bị gỡ, tin tức bốc hơi, truyền thông quay về trạng thái “ổn định”. Một cú chuyển cảnh nhanh đến mức khiến người ta tự hỏi: hóa ra lòng yêu nước cũng có… công tắc điều khiển từ xa? Và công tắc đó từ đâu thì ai cũng biết, còn ai ngoài Trung Quốc.
Lúc này, sự „tự do báo chí“ cũng bị lặn mất, chẳng giống với cách các lãnh đạo nước nhà hay tuyên bố trước truyền thông. Và tự khắc người dân cũng cảm thấy niềm tự hào dân tộc cũng phải nằm trong khuôn khổ cho phép, để không khiến „bạn vàng 16 chữ tốt“ của đảng buồn lòng. Bởi một thông tin, khi nó chạm trực diện vào yếu tố nhạy cảm trong quan hệ với Trung Quốc thì lập tức bị dập tắt, cho thấy có một ranh giới mà báo chí không được bước qua, nơi mà lợi ích ngoại giao, ổn định chính trị, hay những toan tính lớn hơn được đặt lên trên quyền được thông tin của công chúng?
Nói một cách châm biếm: lòng yêu nước vẫn luôn được khuyến khích, miễn là nó không gây “khó xử” cho các “đồng chí” Trung Quốc đó. Còn khi nó bắt đầu trở nên quá trực diện, quá rõ ràng, thì đảng sẽ rút thẻ đỏ ngay.










