Khi Bộ trưởng Lương Tam Quang dõng dạc tuyên bố „100% CSGT không nhận hối lộ“, cả đất nước dường như nín thở trước một phép màu giữa đời thực. Không cần tu tập, không cần chuyển hóa, hàng vạn con người hằng ngày đối mặt với khói bụi và sự cám dỗ của tiền mặt bỗng chốc đắc đạo, trở thành những „thiên thần áo vàng“ tinh khiết không tì vết. Con số 100% không phải là một thống kê, nó là một lời nguyền hóa đá sự thật. Nó biến mọi video quay cảnh „mãi lộ“, mọi tiếng thở dài của tài xế đường dài trở thành những ảo giác tội lỗi hoặc những âm mưu diễn biến hòa bình đầy hiểm độc.
Thật bi hài khi giữa một thực tại đầy rẫy những chiếc „bánh mì“ trao tay và những cuốn sổ kẹp tiền trứ danh, người ta lại dùng quyền lực để vẽ nên một thiên đường giả tạo. Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật „xóa sổ thực tại“: Nếu cấp trên đã phán là sạch, thì sự bẩn thỉu mặc định không tồn tại. Nhân dân giờ đây không chỉ phải đối mặt với nạn vòi vĩnh, mà còn phải đối mặt với nguy cơ trở thành kẻ vu khống nếu lỡ miệng nói ra sự thật mình vừa trải qua. Một hệ thống không chọn cách sửa sai, mà chọn cách định nghĩa lại sai trái thành đúng đắn, biến những kẻ bị bóc lột thành những kẻ „tự nguyện hiến dâng“ cho sự trong sạch của ngành.
Sự „sạch sẽ“ tuyệt đối này thực chất là một bức tường sắt bao quanh sự lạm quyền, nơi lòng tin của người dân bị đem ra làm vật tế thần cho những bản báo cáo thành tích bóng bẩy. Chúng ta đang sống trong một vở kịch mà đạo diễn yêu cầu khán giả phải nhắm mắt lại để thấy ánh sáng, và im lặng hoàn toàn để nghe thấy sự trung thực.










