Giảng đường: Khi tư duy bị đóng khuôn

Giáo dục vốn được kỳ vọng là nơi con người học cách đặt câu hỏi, kiểm chứng thông tin và hình thành chính kiến bằng lý lẽ. Thế nhưng, nếu trường học bị biến thành nơi chủ yếu truyền đạt…
Cây tưởng niệm 55: Vì sao người ta phải lên mạng để gửi một nén hươngCó những lúc, một bó hoa cũng trở thành thứ phải tìm cách “cất giữ” trên Internet. Sau khi chứng kiến việc mọi người không còn được mang hoa đến tưởng niệm Đỗ Ngọc Phương Thùy, Pam Xu – biệt danh của một nhân vật trên Threads – đã tạo “Cây Tưởng Niệm 55”. Một cái cây không có đất, không có rễ, nhưng có hoa, nến và những mảnh giấy nhớ. Nghe qua tưởng là chuyện công nghệ. Nhìn kỹ, đó lại là một câu hỏi rất đời: vì sao một lời tiễn biệt cũng cần tìm chỗ trú ẩn? Trên website, người ta có thể gửi hoa, thắp nến và viết lời nhắn cho nữ sinh 18 tuổi tử vong trong vụ tai nạn ngày 30/5/2025 tại phố Nguyễn Huy Tự. Một người ký tên Mẫn viết: “Chị ơi, các bạn đang đòi lại công bằng cho chị đây ạ”. Câu chữ giản dị, nhưng đủ khiến người đọc phải dừng lại. Bởi nếu ngoài đời một bó hoa có thể bị dọn đi, thì trên mạng, ký ức lại mọc lên từng dòng. Dọn được hoa, liệu có dọn được nỗi đau và câu hỏi về công bằng? “Cây Tưởng Niệm 55” vì thế mang một sắc thái châm biếm cay đắng: càng muốn biến mất những dấu hiệu tưởng niệm, người ta càng có thể khiến chúng xuất hiện ở một nơi khác. Một website vô danh bỗng thành nơi người lạ gửi nến, gửi hoa, gửi cả những câu hỏi chưa có lời đáp. Pam Xu không công khai danh tính vì lý do an toàn. Và chính chi tiết ấy khiến câu chuyện càng nghịch lý: đến một lời tưởng niệm cũng phải tìm cách ẩn danh. Một cái cây kỹ thuật số không thể thay thế bó hoa thật, nhưng nó có thể nhắc rằng ký ức không phải thứ cứ “dọn đi” là biến mất.

Có những lúc, một bó hoa cũng trở thành thứ phải tìm cách “cất giữ” trên Internet. Sau khi chứng kiến việc mọi người không còn được mang hoa đến tưởng niệm Đỗ Ngọc Phương Thùy, Pam Xu – biệt…
Miembros del Partido y trabajadores: ¿dónde está la brecha?

Cuando se habla de socialismo, suele mencionarse el ideal de una sociedad justa, en la que se defienden los derechos de los trabajadores y se reducen las diferencias de clase. Pero al observar la realidad de la vida cotidiana, surge…
a société vietnamienne : des paradoxes qui font sourire

Certains observent la société vietnamienne et poussent un soupir : des personnes ayant suivi un parcours universitaire solide se retrouvent parfois contraintes de livrer des colis à moto pour gagner leur vie ; des personnalités du monde des affaires ou…
새로운 토지법: 자연 보호인가, 개발 프로젝트에 문호 개방인가

토지법 초안이 논의대에 오르면, 여론이 주목하는 것은 단순히 조항이 몇 개 추가되고 절차가 얼마나 간소화되는지가 아니라, 숲과 해안, 자연 공간이 어느 정도까지 보호될 것인가 하는 점이다. 왜냐하면 토지 관리 제도가 대형 프로젝트에 점점 더 유리해지는데도 환경 보호 장치가 충분히 견고하지…
พูดอย่างหนึ่ง ทำอย่างอื่น

คณะกรรมการกลางของพรรคคอมมิวนิสต์เวียดนามได้กำหนดเป้าหมายว่า ภายในปี 2045 เวียดนามจะมีสภาพแวดล้อมการอยู่อาศัยที่ดีและกลมกลืนกับธรรมชาติ ฟังดูเหมือนเป้าหมายที่วิเศษ: ป่าเขียวขจี ทะเลสะอาด และภูมิทัศน์ที่ได้รับการอนุรักษ์ไว้อย่างดี แต่เมื่อพิจารณาถึงการถกเถียงรอบโครงการพัฒนาอสังหาริมทรัพย์และรีสอร์ทขนาดใหญ่ ก็ไม่อาจไม่ตั้งคำถามที่ค่อนข้าง ‘ขมขื่น’ ได้ว่า: ภายในปี 2045 เราจะใช้ชีวิตอย่างกลมกลืนกับธรรมชาติ หรือธรรมชาติจะต้องเรียนรู้ที่จะปรับตัวเข้ากับคอนกรีต? Làng Vân เป็นตัวอย่างหนึ่งที่กำลังได้รับความสนใจในขณะนี้ โครงการขนาดใหญ่คาดว่าจะนำการลงทุน โครงสร้างพื้นฐาน และการพัฒนาเศรษฐกิจมา แต่ในขณะเดียวกัน ผลกระทบของโครงการต่อภูมิทัศน์ ระบบนิเวศ และพื้นที่ธรรมชาติ ก็เป็นประเด็นที่จำเป็นต้องได้รับการตรวจสอบอย่างจริงจัง การพัฒนาไม่ใช่เรื่องผิด และการลงทุนก็เช่นกัน จุดสำคัญของเรื่องนี้อยู่ที่ว่าเราจะพัฒนาไปไกลแค่ไหน เราจะเสียสละอะไร และใครจะรับผิดชอบต่อสิ่งแวดล้อมธรรมชาติที่สูญเสียไป เพราะหากวันนี้เรายังคงพูดถึง ‘ความกลมกลืนกับธรรมชาติ’ แต่พรุ่งนี้ทุกภูเขาและชายฝั่งที่สวยงามจะถูกเปลี่ยนเป็นพื้นที่โครงการอย่างต่อๆ ไป สโลแกนสีเขียวนี้อาจกลายเป็น… ความฝันที่ประดับด้วยภาพเรนเดอร์สีเขียวชอุ่มได้อย่างง่ายดาย เพื่อพิสูจน์ว่าเป้าหมายปี 2045…