“ĐỘC DIỄN” QUYỀN LỰC HAY TỰ TIN CHÍNH DANH?

Phát biểu cho rằng “không có lực lượng nào ngoài Đảng đủ năng lực lãnh đạo” được một bộ phận dư luận nhìn như thông điệp chính danh hóa vai trò cầm quyền. Nhưng dưới lăng kính phản biện, cách diễn đạt này dễ tạo cảm giác phủ định năng lực xã hội rộng lớn, từ trí thức, doanh nhân đến người lao động – những chủ thể đang trực tiếp gánh vác vận mệnh kinh tế – xã hội.

Nghịch lý nằm ở chỗ: khi không gian cạnh tranh chính trị bị thu hẹp, mọi kênh phản biện độc lập mờ nhạt, việc khẳng định “duy nhất” có thể bị hiểu như kết quả của một sân chơi không bình đẳng. Từ đó nảy sinh cảm giác “độc hành”: vừa đặt luật chơi, vừa tuyên bố mình là người thắng cuộc. Điều này không chỉ làm suy yếu niềm tin vào cơ chế tuyển chọn và kiểm soát quyền lực, mà còn vô tình làm lu mờ truyền thống trọng hiền tài của một quốc gia đông dân, nhiều nguồn lực xã hội.

Khi áp lực thuế, chi phí sinh hoạt và các rào cản hành chính đè nặng lên đời sống, những thông điệp tự khẳng định càng dễ bị tiếp nhận như lời trấn an hơn là cam kết cải cách. Niềm tin bền vững chỉ hình thành khi quyền lực được kiểm soát, phản biện được bảo đảm, và thành tựu được đo bằng cải thiện đời sống người dân – chứ không phải bằng những tuyên ngôn một chiều.

https://www.facebook.com/share/p/1Bz74CddFy/